Văn hoá Gò Mun được phát hiện năm 1961 tại Tứ Xã (Phong Châu, Phú Thọ). Những
di tích thuộc nền văn hoá này được phân bố trên các đồi gò thấp bên
sông suối và những đầm hồ thuộc các tỉnh Phú Thọ, Vĩnh Phúc, Bắc Ninh,
Hà Tây, Hà Nội. Phương thức kiếm sống chủ yếu của cư dân Gò Mun là làm
ruộng lúa nước, trồng hoa màu, phát triển nghề chăn nuôi. Bên cạnh đó
săn bắn vẫn là nguồn cung cấp thực phẩm thường xuyên, bởi trong những
di chỉ khảo cổ học xương răng thú hoang dã vẫn chiếm một khối lượng
đáng kể.
Tủ trưng bày văn hóa Gò Mun.
Đồ
gốm được người Gò Mun chế tạo với kỹ thuật cao, do được làm bằng đất
sét pha cát và các loại tạp chất khác kết hợp với độ nung khoảng 800-900oC
nên gốm thời kỳ này thường có mầu xám đen hay đỏ nhạt. Hoa văn trang
trí trên gốm Gò Mun rất phong phú thể hiện tư duy đối xứng hình học
truyền thống, chủ yếu được tạo nên bằng cách khắc vạch, in, đập và đắp
nổi.
Kỹ
thuật luyện kim đúc đồng đã được người Gò Mun kế thừa và phát triển hơn
một bước về kỹ thuật so với người Đồng Đậu trước đó. Loại hình công cụ
lao động bằng đồng đã đa dạng và phong phú hơn nhiều, chủ yếu là rìu
lưỡi xéo, đục, lao, lưỡi câu, công cụ mũi nhọn… Bên cạnh đó, một số
công cụ lao động bằng đá vẫn được sử dụng phổ biến trong đời sống của
cư dân Gò Mun như rìu tứ giác, khuôn đúc đồng, chí lưới, đồ trang sức…
Sự
phát triển về kinh tế thời kỳ này, đặc biệt là kỹ thuật luyện kim đúc
đồng đã là tiền đề cho sự ra đời của nền văn hoá Đông Sơn - cơ sở vật
chất chủ yếu của nhà nước Văn Lang sau này.