Văn hoá Đồng Đậu được
phát hiện năm 1962 tại Đồng Đậu (Minh Tân, Yên Lạc, Vĩnh Phúc). Địa bàn
phân bố của nền văn hoá này về cơ bản trùng hợp với địa bàn cư trú của
cư dân Phùng Nguyên. Người Đồng Đậu sống ngoài
trời trên các đồi gò trung du Bắc Bộ thuộc các tỉnh Phú Thọ, Hà Tây,
Vĩnh Phúc, Bắc Giang, Bắc Ninh với một nền kinh tế khá ổn định và phát
triển dựa trên nông nghiệp trồng lúa và các cây hoa màu. Vết tích thóc
gạo cháy, xương thú và những công cụ săn bắn như giáo, lao, mũi tên,
lưỡi câu bằng xương, đá và bằng đồng được phát hiện khá nhiều trong
những di chỉ thuộc nền văn hoá này chứng tỏ ngoài sản xuất nông nghiệp
cư dân thời kỳ này vẫn duy trì hình thái kinh tế săn bắn và hái lượm.
Sơ đồ địa bàn phân bố những nền văn hóa trước Đông Sơn.
Đặc
biệt, thời kỳ này kỹ thuật luyện kim và đúc đồng khá phát triển. Nhiều
dấu tích của nghề đúc đồng đã được phát hiện ở hầu hết các di chỉ như
xỉ đồng, mảnh khuôn đúc rìu, mũi tên, trống đồng, phế phẩm và những sản
phẩm công cụ bằng đồng hoàn chỉnh như lưỡi câu, mũi tên, mũi nhọn, lao,
giáo…
Một
số lượng lớn đồ trang sức bằng đá và những băng hoa văn trang trí độc
đáo trên đồ gốm chứng tỏ đời sống tinh thần của người Đồng Đậu hết sức
phong phú với trình độ thẩm mỹ cao.